Em bảo anh bắt đền
Việc làm cho em khóc
Anh gãi đầu, "Anh ngốc
Biết đền em cái gì?"
Em có đòi cái chi
Sao trông anh khổ sở
Biết không là duyên nợ
Có bắt anh cưới đâu..^^
Ừ em thích ăn dâu
Đi Đà lạt mua nhé
Trên đó dâu vừa rẻ
Lại dường như rất ngon
Tính em cũng sợ đòn
Đền em anh phải hứa
Không có đánh bé nữa
Có gì thì nói thôi
Em cũng chẳng đua đòi
Anh không cần mua sắm
Cho em vòng tay ấm
Thế là đủ lắm rồi
Những khi anh đơn côi
Hay lúc em hiu quạnh
Cho nhau được bên cạnh
Đó cũng là quà đền
Em chẳng mong gì hơn
Cho nhau nụ cười trẻ
Cuộc đời nhiều hướng rẽ
Chớ gieo sầu cho nhau
nhen anh!!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét