Lâu lắm rồi em đã chẳng viết thơ
Nên câu chữ cũng trở nên lạc lõng
Những lúc buồn trong góc phòng một bóng
Em chỉ mượn khói cay an ủi một đêm dài
Bởi em thấy rằng mình chẳng thể viết hay
chẳng thể viết vui để người cười người nhớ
Em chỉ viết những đắng cay, những nỗi buồn trăn trở
Của tính tự viễn vông, tự mộng mị ở mình
Em viết về những cuộc tình
Em đã đi qua hay em đã từng dừng lại
Em đã thấy bao ấm nồng và ngang trái
Và em đã đa mang trong năm tháng ở đời
Em viết không phải để người cười
Hay ủi an khi mình khóc
Em chỉ viết những khi mình mệt nhọc
Mượn câu từ xua nỗi xót xa đưa
Em viết cho những tình thừa
Em trót vay hay vô tình nhặt được
Em viết cho bản thân buông lơi, thôi ràng buộc
Của những du miên chất ngất một thời
Và em viết không phải mong lưu danh ở đời
Vì em biết mình không thể
Em chỉ viết như thế
Để lắng lòng phút giây
Như bây giờ và trước đó...
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét