Thủơ còn thơ thích quanh quẩn bên bà
Nghe chuyện kể những đêm chờ bánh chín
Nằm trong tay bà, miệng hít hà thút thít
Bởi hương khói cay hay hơi bánh thơm lừng
Chuyện kể rằng : Mẹ Đất có lắm con
Nhưng yêu nhất là bốn nàng con gái
Xuân-Hạ-Thu-Đông tuổi đôi mươi độ lại
Lớn hơn nhau chỉ ba tháng trăng tròn
Xuân mặn mà với má lúng môi son
Hạ e ấp nét hồng phơn phớt nắng
Thu dịu ngọt đôi mắt buồn phẳng lặng
Đông lạnh lùng nhưng đậm nét kiêu sa
Bốn nàng xinh như bốn nụ hồng hoa
Bao thần thánh bao người đang ngấp nghé
Một hôm Mẹ chọn người dâng sính lễ
Mong các cô sớm tròn nghiệp châu trần
Chàng Tết hiền hòa cũng tìm đến cầu thân
Nghèo gia cảnh nhưng chí tài không kém
Cô Xuân nhận ra nhưng tình trong lấp liếm
Phận nữ nhi áo mặc chẳng khỏi đầu
Chàng thì trong bụng thương từ lâu
Nét nàng Xuân lòng bồi hồi khó ngỏ
Nhưng cũng bởi gia cảnh mình khốn khó
Biết đôi lòng có thỏa mộng cùng nhau??
Tuy dạ sầu, nhưng vẫn sắm trầu cau
Mâm ngũ quả, pháo hồng, dăm bánh mứt
Nhờ đào mai Bắc Nam chung khoe sắc
Nở khắp đường nhằm chào đón tân nương!!
Lòng thực chân, mẹ Đất cũng tỏ tường
Khi Hạ, Thu, Đông chê chàng nghèo, ngoảnh mặt
Còn nàng Xuân thẹn thùng che khóe mắt
Xúc động, nghẹn ngào dâng hạt ngọc rưng rưng
Ngày thành hôn, trời đất cũng reo mừng
Ban nắng ấm cho niềm vui đôi trẻ
Từ khi đó đến nay thành thông lệ
Xuân đến, Tết về.. hạnh phúc khắp hành tinh.../.
Nghe chuyện kể những đêm chờ bánh chín
Nằm trong tay bà, miệng hít hà thút thít
Bởi hương khói cay hay hơi bánh thơm lừng
Chuyện kể rằng : Mẹ Đất có lắm con
Nhưng yêu nhất là bốn nàng con gái
Xuân-Hạ-Thu-Đông tuổi đôi mươi độ lại
Lớn hơn nhau chỉ ba tháng trăng tròn
Xuân mặn mà với má lúng môi son
Hạ e ấp nét hồng phơn phớt nắng
Thu dịu ngọt đôi mắt buồn phẳng lặng
Đông lạnh lùng nhưng đậm nét kiêu sa
Bốn nàng xinh như bốn nụ hồng hoa
Bao thần thánh bao người đang ngấp nghé
Một hôm Mẹ chọn người dâng sính lễ
Mong các cô sớm tròn nghiệp châu trần
Chàng Tết hiền hòa cũng tìm đến cầu thân
Nghèo gia cảnh nhưng chí tài không kém
Cô Xuân nhận ra nhưng tình trong lấp liếm
Phận nữ nhi áo mặc chẳng khỏi đầu
Chàng thì trong bụng thương từ lâu
Nét nàng Xuân lòng bồi hồi khó ngỏ
Nhưng cũng bởi gia cảnh mình khốn khó
Biết đôi lòng có thỏa mộng cùng nhau??
Tuy dạ sầu, nhưng vẫn sắm trầu cau
Mâm ngũ quả, pháo hồng, dăm bánh mứt
Nhờ đào mai Bắc Nam chung khoe sắc
Nở khắp đường nhằm chào đón tân nương!!
Lòng thực chân, mẹ Đất cũng tỏ tường
Khi Hạ, Thu, Đông chê chàng nghèo, ngoảnh mặt
Còn nàng Xuân thẹn thùng che khóe mắt
Xúc động, nghẹn ngào dâng hạt ngọc rưng rưng
Ngày thành hôn, trời đất cũng reo mừng
Ban nắng ấm cho niềm vui đôi trẻ
Từ khi đó đến nay thành thông lệ
Xuân đến, Tết về.. hạnh phúc khắp hành tinh.../.
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét