Dường như ta gặp nhau quá muộn
20 năm, một khoảng cách thật dài
Em thơ trẻ nặng lòng hương tình ái
Anh quen rồi khổ lụy ở trần ai
Có phải chăng ta gặp nhau quá muộn
Bến tình anh đã có kẻ dừng chân
Em mãi đứng nơi đầu sông đợi chuyến
Bao thuyền sang sao vẫn cứ ngại ngần
Có lẽ nào ta gặp nhau quá muộn
Nợ phu thê chẳng thể khắc tên rồi
Nghĩa nhân tình hoa bướm...chẳng lả lơi
Thôi anh nhé, ta làm đôi tri kỷ
Cũng bởi do trót gặp nhau quá muộn
Anh đã truân chuyên hơn một nửa kiếp người
Em vẫn còn thơ trẻ tuổi đôi mươi
Em biết anh yêu nhưng nào dám nói
Em biết anh thương nên nặng lòng chăm dõi
Biết anh lo nên vòi vĩnh nhiều hơn
Biết anh chăm nên chẳng muốn anh hờn
Vẫn thế nhé, anh nhìn em, cô bé
Cứ thế nhé, ta cứ là thế nhé!
Duyên tin yêu xin giữ ở đáy tim
Những giấc mơ hoang dẫu có kiếm tìm
Ta trở dậy gửi vào trong thơ nhạc
..Để đôi mình mãi là bạn của nhau...
Nghe : 20 - 40
Nguyễn Trần Đông Dung
Phá rin Blog mới của anh yêu
Trả lờiXóaem mèo bé chào chị heo kon :D
Trả lờiXóaHay cho câu : ".Để đôi mình mãi là bạn của nhau..."
Trả lờiXóa