Đừng trách rằng sao em chẳng yêu anh
Chyện tình yêu muôn đời như thế đó
Những ranh giới mỏng manh...mặt trời còn không mãi tỏ
Thì làm sao ta ép được tim mình
Đừng hỏi vì sao em không ở bên anh
Đôi lúc sự ra đi sẽ mang về hạnh phúc
Khi ở cùng nhau, tim không hòa nhạc khúc
Những giận hờn... có đủ khiến lòng vui??
Đừng bắt em phải hứa ở bên anh trọn đời
Đâu ai biết ngày sau điều gì xảy đến
Hôm nay em còn cười vui như thế
Những ngày mai...có thể đã chết đi rồi
Đừng hẹn thề cùng em những thứ xa xôi
Em sợ lắm phải nghe những lời hứa hẹn
Bởi giống như trò đùa của định mệnh
Em chỉ có thể được nghe...
Đừng ở lại cạnh em, em muốn thế mà thôi
Em đã rất quen rồi một mình trong phòng vắng
Đã rất quen khi nỗi buồn một mình gặm nhấm
Quen mất rồi...cuộc sống chỉ mình em
Đừng cố công, buộc em phải quên
Bởi quá khứ là điều em luôn trân trọng
Đã một lần...anh gợi lên...làm nó sống
Thế đủ rồi, anh đã đánh mất em
Em trở về bản ngã con người em
Biết im lặng những khi cần có thể
Biết quay lưng giấu mình một cách lặng lẽ
Biết chấp nhận quên đi khi đã mất nhau rồi
...Và em chỉ yêu chính bản thân em thôi....
Chyện tình yêu muôn đời như thế đó
Những ranh giới mỏng manh...mặt trời còn không mãi tỏ
Thì làm sao ta ép được tim mình
Đừng hỏi vì sao em không ở bên anh
Đôi lúc sự ra đi sẽ mang về hạnh phúc
Khi ở cùng nhau, tim không hòa nhạc khúc
Những giận hờn... có đủ khiến lòng vui??
Đừng bắt em phải hứa ở bên anh trọn đời
Đâu ai biết ngày sau điều gì xảy đến
Hôm nay em còn cười vui như thế
Những ngày mai...có thể đã chết đi rồi
Đừng hẹn thề cùng em những thứ xa xôi
Em sợ lắm phải nghe những lời hứa hẹn
Bởi giống như trò đùa của định mệnh
Em chỉ có thể được nghe...
Đừng ở lại cạnh em, em muốn thế mà thôi
Em đã rất quen rồi một mình trong phòng vắng
Đã rất quen khi nỗi buồn một mình gặm nhấm
Quen mất rồi...cuộc sống chỉ mình em
Đừng cố công, buộc em phải quên
Bởi quá khứ là điều em luôn trân trọng
Đã một lần...anh gợi lên...làm nó sống
Thế đủ rồi, anh đã đánh mất em
Em trở về bản ngã con người em
Biết im lặng những khi cần có thể
Biết quay lưng giấu mình một cách lặng lẽ
Biết chấp nhận quên đi khi đã mất nhau rồi
...Và em chỉ yêu chính bản thân em thôi....
NGUYỄN TRẦN ĐÔNG DUNG
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét