Đêm ... chông chênh, ánh mi buồn ái ngại
Rót ly đầy ta cố tiễn mê qua
Trong khói sương một nhân ảnh mơ nhòa
Chỉ riêng người...ta dành tròn mảnh ghép
Đêm... cô liêu, loáng trăng tàn xiêu vẹo
Ta ru mình trong ai oán đau thương
Gió ngân rung câu nhễ nhại nghê thường
Chỉ riêng người... Vẹn nguyên tình tri kỷ
Đêm...tha hương, ấm tình nào cho phĩ
Ta cười người hay trêu cợt hồn ta
Nỗi đau nghiêng ma trơi vẽ hình tà
Chỉ riêng người...mảnh tình không man trá
Đêm...rồ dại, Nụ cười buông giả lả
Vay mượn vội vàng tí giấc mơ qua
Vụt tan biến...Bóng hình nào mặc cả
Chỉ riêng người...xa xót mảnh hồn ta!!
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét