Còn không anh, con đường cũ, ta đi
Giờ lạc lõng ngõ về em hiu quạnh
Cơn gió vô tình vờn má hồng ráo hoảnh
Trêu cợt gì trên nỗi nhớ héo hon
Anh đã xa...Qua bao nẻo đường mòn
Để một bóng em vo tròn ký ức
Nỗi nhớ thương xưa vẹn nguyên màu mực
Ru ấm lòng trong lúc gió đông qua
Người xa rồi, có nhớ có thiết tha
Còn riêng mình em chia hồn hai nửa
Nửa nhớ anh cho từng đêm trăn trở
Nửa theo người ấm lạnh biển trời xa
Nỗi nhớ cồn cào khi đêm lạnh mưa sa
Em nhớ lắm thời gian ta chung bóng
Hứa cùng em, khi chồn chân bể rộng
Hãy trở về...con đường cũ...ngày xưa..!!
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét