2012/02/16

Nỗi nhớ nồng nàn

Nỗi nhớ nồng nàn có về bên đó không anh?
Khi gió lạnh thốc triền em khỉến hồn non hoại tử
Có lẽ với anh, tình yêu chỉ là phép thử
Nhưng em yếu lòng nên để lòng ngực trơ xương

Nỗi nhớ nồng nàn có về để anh thấy vấn vương
Hay chỉ những duyên thường trong vô vàn duyên khác
Em không tự trách hờn, buồn mình duyên yêu nhạt
Bởi đau đớn là thừa chuyện bội bạc thế nhân

Em chỉ chạnh lòng trong rối rắm thực chân
Em chỉ là con đàn bà tinh vi, ngốc nghếch
Lơ đễnh ngó đời sống bằng tình ngờ nghệch
Ruột để ngoài da và não để trưng bày

Ừ vốn đã quen với tình nghĩa sơ sài
Em chỉ khuyên lòng quen với tình yêu vay mượn
Gắng hạnh phúc với tình thừa nhặt được
Năn nỉ lòng quên những ấm áp ân tình

Tiếc nhớ chi, duyên non chẳng tụ hình
Tình đã khô mòn trơ gan trên lồng ngực
Tim hóa đá rồi còn mong chi thổn thức
Nỗi nhớ nồng nàn xin gói lại miên du...!!



Đông Dung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét