2013/01/08

Sự quá tay của Thượng Đế

Khi nỗi buồn ta chẳng thể cân đo
Thì có phải đã thôi buồn không nhỉ
Nếu được thế, chắc hết rồi tự kỷ
Kể lể một mình bên những vần thơ

Khi tình yêu đã như quả cau xơ
Héo vàng, quắt queo cứng đơ trên cửa
Thì thể chăng thay bằng tình yêu mới
Như lá bùa niêu mỗi độ xuân đem...

Khi phòng tình chỉ còn có mình em
Thì có phải thời gian đang quay lại
Để em quên đi thời nồng dấu ái
Đắm đuối hình hài, mê muội môi say??

Hình như bát súp đời em Thượng đế đã quá tay
Cho lắm muối, nhiều đường.. vô vàn bột ngọt
Nên đủ vị buồn thương và lòng đắng đót
Ai đủ anh hùng để nếm trọn em đây??

Chắc thật rồi, Thượng đế đã quá tay
Nên đời em thành tạp nham hỗ lốn
Yêu phải người, làm cho người khốn đốn
Yêu phải anh, thành nước mắt thương đau

Mà thật ra, em cũng có vui đâu
Khi trở trở lăn lăn đời mình, con vụ
Khi rã rời người sau cơn lạc thú
Em còn được bình yên??

Em phát hiện ra mình thật là phiền
Khi cố dúi đời em vào trong tay anh hay ai đó
Còn bao điều tuyệt vời hơn anh chưa nắm trọn
Thì giữ chi em, cô gái, quá khứ chẳng yên bình...!!


Nguyễn Trần Đông Dung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét