Biết anh sẽ buồn, nhưng em ngoảnh mặt
Sẽ thấy gì trong đôi mắt
Ngoài nỗi buồn dâng
Phải chăng, em đã ích kỷ có anh?
Em vẫn hỏi mình hoài câu ấy
Nhưng cố công mãi, cũng vậy
Chỉ là em hay anh sẽ thương đau...
Thấy anh buồn, em có vui đâu
Dù tỏ ra vô tâm nhưng em lại là người nhạy cảm
Cười vui tung tăng trong nụ cười liếm láp
Mỗi người đôi mình giấu một nỗi buồn riêng
Xuân đến sẽ vui hay xuân đến ưu phiền?
Em chỉ trách buồn người bạc đầu sao tâm tư tàn nhẫn
Em chỉ trách buồn sao duyên số ta yêu nhau
Em chỉ trách buồn sao kẻ đầu xanh phải đau vì tự cao người tóc trắng...
Em lại thương anh tuổi thơ chẳng yên bình
Em lại thương em quá khứ nhiều sóng gió
Em thương đôi ta vì thương nhau nên giấu đi, không cho tỏ
Sợ nỗi đau này thấm đến cõi lòng kia
Nỗi nhớ trong anh không thể phai phôi
Như nỗi đau em mang không hề nhạt sắc
Nên anh cứ buồn, em đây ngoảnh mặt
Giấu sau kính dày lớp sóng buồn dâng...
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét