Em là cô gái hay viết thơ buồn
Thi thoảng triết lý về đời qua dăm ba số phận
Vẫn ngẩng cao đầu, vẫn tự tin kiêu hãnh
Vẫn tỏ ra bản lãnh... một cách long đong
Em là một cô gái chưa chồng
Thi thoảng bàn luận rôm ran về một ai lên xe hoa sớm
Đôi khi phục lăn người nào khi quá nhiều hôn nhân đến
Để cười cợt mình... vẫn mãi long đong
Em vẫn là một cô gái phòng không
Cửa mở tang hoang để mặc trời gió lộng
Đêm ngủ mê, giật mình... thấy một bóng
Lại đốt thuốc, viết thơ buồn... than trách phận long đong
Em vẫn là một cô gái chưa chồng
Vẫn hay viết thơ buồn, triết lý đời dăm ba câu bỗ bã
Vẫn không hề nghĩ mình là tất cả
Vẫn thi thoảng buồn... trách mình kiếp long đong
Em vẫn là một cô gái chưa chồng
Em nói mãi, chờ hoài.. mà sao anh chưa tới >"<
Để em dài cổ thở than, ngóng đợi
"Em là kẻ chưa chồng với số kiếp long đong"
21/12/13
Đông Dung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét