2018/04/17

VIẾT CHO CUỘC ĐỜI BẠN


Con chào đời đã thiếu vắng tình thương
Cha còn bận yêu đương bao người khác
Đám con nhúc nhoi, tóc Mẹ thêm sợi bạc
Chạy từng bữa ăn quên mất cả nụ cười
Ba chúng con chỉ vui với Ngoại thôi
Chiếc lưng còng khóe miệng già móm mém
Con mãi chờ trông, khối tình sầu đè nén
Mong chút yêu thương từ hai đấng sinh thành
Cha hỡi Cha, Cha hỡi... sao đành...
Núm ruột vứt đi nâng niu con người khác
Để chúng con bơ vơ như trẻ lạc
Đau đáu đêm ngày mong hơi ấm vòng tay
Mẹ hỡi Mẹ, Mẹ hỡi... có hay...
Nỗi đớn đau sự tủi hờn con trẻ
Chúng con lớn lên, liêu xiêu như cây không rễ
Chỉ trách sao lại có mặt trên đời...
Bao nhiêu năm rồi, Cha vẫn thế Cha ơi
Chăm sóc con nuôi và quên đi con ruột
Mẹ cằn cỗi hơn vì đồng tiền trói buộc
Chúng con như xương rồng trên đá sỏi khô khan
Gần ba mươi tuổi trời, con vất vả gian nan
Bế con thơ trên tay con trở thành người Mẹ
Chẳng còn tủi hờn, trông mong như thuở bé
Con tự dặn lòng ấy là nghiệp là duyên
Con tự dặn lòng ngày ấy đã ngủ yên
Dù đôi lúc trong mơ chập chờn bao câu hỏi
Tỉnh giấc trong đêm ôm con thơ hôn lên vùng tóc rối
Mẹ sẽ cho con hạnh phúc thay cả tuổi thơ mình...
18/04/16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét