2010/12/20

Điên một chút

Đêm đã khuya lắm rồi, chỉ còn riêng em thức
Vẩy rơi giọt mực, loang loáng ánh mày châu
Trong bóng đêm cúi đầu
Đánh rơi sau mình hồi ký ức!!

Đông lại đến...hơi đêm se se lạnh
Góc vắng phòng em bung mở cõi lòng hoang
Nhận ra vết thương tấy
Sưng lên nhìn em cười bỡn cợt

Thật hời hợt và gắng công lơ đễnh
Em châm vào đốm lửa của thuốc tàn
Để nghe sôi sục lên niềm đau nhức
Vẩn đục..

Rít hơi thuốc cay, rót đầy ly rượu đắng
Em tự chuốc say mình, khóe lệ chẳng buồn rơi
Dưng em lại buồn cười thế hả trời
Mai công việc, bao điều còn đang đợi

Em băm ra, vung rải đầy trời
Buông tiếng cười lanh lảnh ma trơi
Tiễn đêm trôi
Đón ngày trồi
Hồn sục sôi...!
Nóng..Rát quá...
Ngừng lại, ngừng đi thôi...

Vẳng xa đưa tiếng gà ai mất ngủ
Đón bình minh vào giữa lúc canh ba
Ánh trăng cao nhợt nhạt góc trời già
Mây hoen đỏ ánh đèn loang phố thị

Ngước nhìn trời, trời nhờ nhợ tối
Cúi trông đất, đất ngẩn ngơ im
Nỗi niềm
Muốn gửi gió
Gió không nhận
Giấu vào mây
Mây lảng tráng bay
Hài!
Vắt tay lên óc hỏi ai
Thử thức đêm dài tự vấn đúng sai
Đời như một vở kịch hài
Người hư vẽ méo người tài cất vuông
Tình yêu như một vở tuồng
Cười rơi lúc sáng buồn buông lúc chiều..!!
Vãi!
NGUYỄN TRẦN ĐÔNG DUNG

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét