2010/12/02

Một số bài đối - họa 3

Bài 16 :

Bài thơ này anh viết cho em
Là bài thơ về ly cafe đắng
Vốn bình dị giữa bao mùa mưa nắng
Lại đậm đà như tình cảm anh trao

Ly cafe không biết tự khi nào
Đi vào đời anh cũng như là em vậy
Mỗi sáng lên lại cùng anh thức dậy
Khi đêm về thao thức nỗi mong em

Không ngọt ngào, mát lạnh như kem
Chẳng dịu dàng như chai ken thơm ngát
Chẳng cay nồng Hennessy, Chivas
Chằng đê mê như một điếu Craven

Ly cafe cũng hệt như em
Luôn biến hóa đến trăm nghìn cung bậc
Lúc ấm áp lúc dịu dàng rất mực
Lúc lạnh lùng lúc chua đắng xót xa

Muốn đậm đà hương vị có Moka
Muốn dịu ngọt, thêm vào đôi thìa sữa
Say đắm có Cappucino rực lửa
Hay như anh đơn giản tách đen thôi

Uống mỗi ngày, thời gian cứ dần trôi
Nhưng lạ nhỉ, sao không hề chán ngán
Cũng như yêu em suốt bao năm tháng
Vẫn đỏ hồng ngọn lửa trái tim đau

Nếu một ngày ta vĩnh viễn xa nhau
Trái tim anh mãi chẳng lành lại được
Như bã cafe đã dùng một lượt
Dùng lại thì chỉ đắng khét thôi em

Anh bây giờ cô tịch giữa màn đêm
Nhớ về em, người vô tình hờ hững
Phin cafe vẫn nhẹ nhàng lững thửng
Những giọt buồn đan kín viết thành thơ ....
lam1caigido(st)

Sớm ngày buồn chợt nhận được thơ anh
Đôi dòng tâm sự về ly cafe đắng
Tháng ngày bên nhau nhẹ nhàng tĩnh lặng
Không ngờ lại thấm đẫm hương yêu

Em đến trong anh vào một buổi chiều
Đơn giản thế không ngờ anh lại nhớ
Ôi, tình yêu, sắc sâu kì lạ thế
Để anh miên man "mỗi sáng", "đêm về"

Em chưa từng nhấm nháp vị cafe
Chưa từng đê mê vị Craven, khói trắng
Chỉ thích bên anh, ngọt ngào hay khổ đắng
Giống điều gì em chẳng bận tâm đâu

Để tình yêu hai đứa hòa hợp nhau
Anh ngẫm xem, phải chăng đâu là dễ
Em cũng thế, có nhiều khi non trẻ
Ấm áp, lạnh lùng, cay đắng, xót xa

Nhưng anh hỡi, đó là chuyện hôm qua
Em vẫn bên anh, dù thêm nhiều năm tháng
Anh uống cafe miệt mài không chán ngán
Có dành cho em, mãi mãi trái tim nồng??

Nghe em nè, đừng nói tới bão giông
Ta hãy bên nhau đến khi mình còn có thể
Bã cafe sau khi dùng, chưa bỏ
Vẫn có thể thay xăng để vận hành xe

Nhắn anh nè, đừng thức khuya nữa nhen
Em không phải kẻ vô tình hờ hững
Phin cafe..từng giọt buồn lững thững
Em bên anh...ngỡ ngắn...thế nhưng dài

Anh ngủ đi, rồi sẽ đến ngày mai...
=HK=
Bài 17: nối thơ từ cuối
Qua cầu rút ván hỏi vì sao ?
Tủi kiếp duyên vay chẳng lẽ nào
Nửa gối kê vàng mơ tưởng vọng
Đôi bờ sóng cuộn lạnh thuyền chao .


.................................................. .........

Qua thu lại tới đông về
Dõi theo cánh nhạn hồn tê tái hồn
Bơ vơ ngậm sắc hoàng hôn
Buổi can qua ấy , say dồn chửa quên .
Ôi! Đàn Bà 

Chao nghiêng thuyền nhớ, mộng lao đao
Bờ cát ai mong tiếng sóng trào
Cố nén hương yêu qua nhịp thở
Sao vẫn đỏ bừng đôi má cao
---------
Quên rằng Xuân hết Hạ về
Nhặt cánh phượng nhớ lời thề ngày xưa
Dãi dầu chung cảnh nắng mưa
Bây giờ giàu có..người thừa trong nhau..!
=HK=

Cao vút tầng không một mẩu trăng
Lúc tròn khi khuyết chỉ tội hằng
Mưa tần nắng sở tình chưa thỏa
Nhạn bắc cành nam lại nói nhăng .



Nhau nàng chôn ở quê cha
Dạt dào sóng lúa là đà cánh chim
Giờ đây nước đã nhận chìm
Nhìn cơn lũ quét con tim bùi ngùi .
Ôi! Đàn bà
 

Nhăng nhít đôi dòng trêu cợt cuội
Lúc đứng khi ngồi vì mây đuổi
Thề Trần hẹn Nguyễn cũng đành thôi
Rạng đông lặn tây...lời như suối
----------  

Ngùi trông anh khuất nẻo xa
Hãy vì sông nước mẹ già em lo
Bến hoài trông đợi bóng đò
Ngày về con trẻ bi bo hát mừng...
 
=HK=

Hiz...viết đối họa nhiều quá...giờ làm biếng copy về. Treo nhiêu đây thoai !!
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét