Đừng nói rằng
còn yêu em nhiều nhé!
Muộn màng rồi,
nói …để biết mà thôi
Khi đã rõ
tình kia chóng phai phôi
Thì thốt
chi, lời đầu môi, thêm sót
Đừng nhé
anh, gieo em lời thương ngọt
Em yếu
lòng, chẳng mạnh mẽ quay lưng
Dẫu yêu xưa
dừng gót ở giữa chừng
Em không đủ
ép tim mình thôi nhớ..
Đừng tôi
ơi, giọt buồn thôi nức nở
Ánh mi sầu
níu được bước người đi?
Một lần
yêu, đau đớn đã sá gì
Thêm lần nữa,
cố đau thêm lần nữa
Đừng tim
nhé, van mi nên khép cửa
Gió Đông
vào thêm xa xót hồn đau
Dư ức kia
thời gian dẫu úa màu
Nhưng đau đớn
vẫn còn hằn nguyên sẹo
Đừng nhé
anh, rót lời tình nhạt nhẽo
Tình bạc rồi
thì anh hỡi cứ đi
Em sẽ về…riêng
đếm bước cô di
Và an ủi, tình ta
là quá khứ…!!
Anh quên rồi, em
chẳng giữ chi đâu !!
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét