Đừng nói nhớ em chi, anh
nhé!
Những lời nồng chỉ khiến
đau thêm
Đã biết trước duyên xưa hóa
lạ
Thì buông chi tiếng ngọt
lời mềm
Đừng ủi an em chi anh nhé!
Vết đau nào cũng sẽ liền
thôi
Anh cứ bước đi về phương ấy
Mặc phương này một bóng đơn
côi
Đừng hỏi han về em anh nhé!
Những người qua liệu có
biết gì?
Em chẳng thể khoe lòng vết
lở
Sẽ được gì ngoài sự ai bi
Nên đừng hỏi, đừng làm chi
cả
Hãy cứ vui, cứ sống phần
mình
Em sẽ nhủ “không là tất cả
Dù muộn màng…đã một lần tin”
Nên cứ vui, cứ về phương ấy
Đừng xót lòng buông tiếng
hỏi han
Nó chỉ khiến hồn em nổi sóng
Oán cung thương lỗi nhịp
sai đàn
Xin anh đấy, thêm lần
ngoảnh mặt
Em sẽ buồn, sẽ khóc, sẽ
quên
Dẫu đôi khi chìm trong mộng
mị
Lại giật mình, thảng
thốt..một cái tên..
Nên dù nhớ hãy vùi quên
lãng
Em quen rồi…
Một kiếp…chênh
vênh
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét