ps : viết cho cô em của tôi. Mong em bình yên.
Có những bất đồng ta không thể vượt qua
Nào ai ngỡ nó trở thành khoảng cách
Những mâu thuẫn dày lên như thử thách
Và em... là kẻ quá yếu lòng...
Có đôi lần... chẳng rõ có yêu không??
Em không biết, thực lòng không hiểu được
Có lẽ bên nhau dần trở thành thân thuộc
Có lẽ vì em thích nũng nịu, được nuông chìu
Và có lẽ, em nghĩ thế là yêu
Nên vẫn ở bên anh, ngày ngày tháng tháng
Và có lẽ tình sẽ không chai sạn
Nếu những kẻ bên nhau không có những bất đồng
Em thấy rằng tình đã hóa mùa đông
Trái tim em dường như chưa từng vì anh thổn thức
Em chỉ bên anh, dịu dàng, chuẩn mực
Để được gì ư? Có lẽ những nuông chìu
Em nhận ra đó chẳng phải là yêu
Em chẳng thể đánh cắp anh - người dành cho kẻ khác
Em cũng không muốn lạc đi - một người đàn ông khác
Một người sinh trên đời, chắc là để cho em
Nên thôi đành, trả tĩnh lặng vào đêm
Anh bước đường anh và em không đi chung nữa
Sẽ có lúc em buồn vì không bờ vai tựa
Nhưng chẳng xót xa đâu, điều không phải cho mình
Em sẽ vững lòng và gieo hạt niềm tin
Vào mảnh đất tình yêu khô khan cằn cỗi
Vào tia nắng ngày còn ngủ quên trong miền tối
Để tìm người trai được sinh để cho mình
Anh đừng buồn khi tình ta phiêu linh
Bởi bản chất từ ban đầu đã thế
Em rất tự hào, vì mai này sẽ kể
Về một người đã từng rất yêu em
Và vì em đã đi qua người ấy...
Vẫn trân trọng anh như cái thuở ban đầu
Anh đừng buồn vì ta chẳng chung nhau...
Yêu thương ấy xin dành cho người khác...
23:30 12/10/2013
Kobe Chang - Đông Dung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét