Bản thân em vốn là người mạnh mẽ
Khi ở bên anh, em lại mạnh mẽ gấp nhiều lần
Nhưng thật lạ, thế mà em vẫn khóc
Khi phải chia lìa... anh đấy - hỡi tình nhân
Tình yêu nào có lỗi phải không anh?
Lỗi là do em chậm chân đến muộn
Để bến đò anh được một người đến trước
Nhỡ chuyến đò tình, em thành kẻ xót xa
Chưa bao giờ, em nghĩ, sẽ là người thứ ba
Chen vào giữa anh hay một ai đó khác
Bởi em vốn rõ, cuộc đời vốn bạc
Nửa chén rượu thừa nào đủ ấm lòng côi
Thế, em vẫn bên anh, chẳng mơ chuyện xa xôi
Chẳng mộng ảo hai bóng chung đôi hay vu quy áo lụa
Cuộc đời em, vốn nhiều điều chát chúa
Cho tình cảm gia đình, cho nghĩa bạn, cho anh em
Ừ, em cũng đã quen
Quen đớn, quen đau, quen những cấu cào...
Em không khóc
Nhưng có phải đâu, em không hề nghe mệt nhọc
Không thấy tủi hờn, không thấy xót xa đưa
Em đã dừng rồi, cho anh về lại bến đỗ xưa
Con thuyền anh chẳng thể cùng em lang thang mải miết
Em cũng chẳng thể bất cần, cứ yêu mà không biết
Có một phụ nữ như mình - cũng đang đớn đang đau
Nên thôi đành, xin để lạc mất nhau
Nỗi buồn kẻ đến sau em xin một mình gặm nhấm
Nỗi nhớ anh hằng đêm làm gối chăn ướt đẫm
Em cũng xin giấu riêng mình, để yên ổn phần anh
Có lẽ, Thượng Đế đã sẵn dành, cho em nhiều thất bại
Nên thôi em xin nhận phần thảm hại
Ván bài tình
Em không đánh - Xin thua...
Dù tình em trao anh ngút ngàn như mùa thu Hà Nội..
Nhưng hãy cho em bước vội
Cho kịp mùa đông
13:30 18/10/2013
Kobe Chang - Đông Dung.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét