Em sắp rồi, chạm đến tuổi 30
Nó đang lững lờ trôi ở lưng chừng gấu váy
Em nửa muốn đón chào, nửa ngăn mình bỏ chạy
Nửa thấy đã trưởng thành, nửa muốn mãi bé con
Em sắp rồi, chạm đến tuổi 30
Vẫn cứ một mình ngẩng cao đầu ngạo nghễ
Dẫu thiên hạ xầm xì em đã già, đã ế
Em đã đến rồi cái tuổi chẳng còn xoan
Em chẳng cớ gì để mình phải héo hon
Khi thiếu vắng bóng đàn ông bên cạnh
Dù lúc đông về, gió se, lòng thêm chạnh
Em lại thở dài, mong níu được thời gian
30 sẽ qua với nhiều nỗi gian nan
Với trái tim khô đã chai nhiều vết sạn
Với tấm lòng trinh đã mòn theo năm tháng
Với dấu chân chim đậm vết cuối đuôi mày
30 sẽ qua, tay vẫn lạnh bàn tay
Em vẫn là em, ngẩng cao đầu kiêu hãnh
Em vẫn là em, long đong đầy bản lãnh
Và chẳng còn mơ ước mộng phù du
30 mùa thu thay lá
Em chẳng có gì cả
Ngoài một bóng bên đời
Ngoài bản lãnh long đong....
06/05/2014
Đông Dung - Kobe Chang.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét