Người hỏi tôi còn nhớ hay đã quên
Tôi chỉ cười buồn không nỡ làm đau hơn nữa
Bởi trong mắt tôi, chưa từng nghĩ người là chỗ dựa
Một chốn bình yên hay một nẻo quay về...
Tôi vẫn nghĩ về những chuyện trước đây
Những chuyện sau này và những điều tôi đang có
Nhưng chẳng có người đâu, dù chỉ là một chút rất nhỏ
Người có buồn không khi biết sự thực đau lòng
Người ra đi tôi không hề mang cảm giác trông mong
Sự đau lòng bởi cô đơn hay tình yêu phản bội
Bởi nói thật ra, đó là do chính bản thân tôi nông nổi
Tự huyễn hoặc mình sự thương hại là tình yêu
Tôi tự huyễn tôi là cũng thương nhớ người nhiều
Huyễn bản thân "biết đâu... đó là hạnh phúc"
Huyễn lo toan người sẽ trưởng thành hơn một chút
Để tự thấy mình ngã gục... Thật xót xa
Thôi đừng nhắc gì về những chuyện đã qua
Đôi ngã đôi đường coi như là từ biệt
Ai nhớ ai thương, ai phủi tay không luyến tiếc
Có đáng chi đâu, hỏi chỉ để dư thừa...
Tôi nói thế rồi, người đã hiểu hay chưa??
ĐÔNG DUNG
29/04/2014
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét