Đêm bỡn cợt ánh trăng soi dáng liễu
Rũ tóc thề em trêu gió ghẹo mây
Khóe môi cười gieo nét ngọc trang đài
Ánh mắt biếc làm ngã lòng quân tử
Trong trăng sáng đôi hồn hoang tình tự
Câu hẹn thề gãy gọn chỉ dăm từ
Cõi lòng trinh xưa chôn dấu phong thư
Nay phô diễn bằng thân trần tay độc
Đêm say hơn tiếng thở đều mệt nhọc
Trăng gục đầu than khóc chuyện hồng trần
Trời vừa lên gió cuốn mất giai nhân
Chàng một bóng nơi rừng hoang gió lạnh
Chén rượu nào đêm qua còn sóng sánh
Nay trơ khô chiếc lá úa đẫm sương
Đây lầu cao đêm qua trót nhỡ đường
Nay tỉnh mộng mộ hoang người con gái
Ra đêm trăng lang thang là thế ấy
Trai anh hùng sa ngã bởi yêu tinh
Lụy tình rồi chết
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét