VAY TÌNH .
Này em ! xin đừng chờ nữa nhé
Bởi vì anh sẽ chẳng trả được đâu
Trót vay em hơn một nửa cung sầu
Ngân phím lạnh hứng đôi dòng thương lệ
Tưởng đã cùng nhau đắm chìm trong dâu bể
Hoán vị cho nhau hơi thở của tình yêu
Hòa vào nhau trong sắc tím trời chiều
Tan thật nhẹ mãi trong miền vô tận
Dưới trăng tàn chỉ mình anh thờ thẫn
Muốn trả em , trả hết những ngày qua
Cả lời ong , tiếng bướm nhụy ,hương , hoa
Anh đâu muốn giữ riêng mình ...em hỡi !
Và em ơi ! Anh xin em đừng đợi
Để trăng sao mãi dõi bóng đường khuya
Để cô đơn nức nở lối đi dzìa
Để con nước lớn ròng trên miền nhớ
Để tàn canh ngủ vùi trong duyên nợ
Của tình yêu vụng dại buổi ban sơ
Để tình mình thoáng chốc hóa thành thơ
Dù vần điệu vụng về trong cõi tạm .
Này em ! xin đừng chờ nữa nhé
Bởi vì anh sẽ chẳng trả được đâu
Trót vay em hơn một nửa cung sầu
Ngân phím lạnh hứng đôi dòng thương lệ
Tưởng đã cùng nhau đắm chìm trong dâu bể
Hoán vị cho nhau hơi thở của tình yêu
Hòa vào nhau trong sắc tím trời chiều
Tan thật nhẹ mãi trong miền vô tận
Dưới trăng tàn chỉ mình anh thờ thẫn
Muốn trả em , trả hết những ngày qua
Cả lời ong , tiếng bướm nhụy ,hương , hoa
Anh đâu muốn giữ riêng mình ...em hỡi !
Và em ơi ! Anh xin em đừng đợi
Để trăng sao mãi dõi bóng đường khuya
Để cô đơn nức nở lối đi dzìa
Để con nước lớn ròng trên miền nhớ
Để tàn canh ngủ vùi trong duyên nợ
Của tình yêu vụng dại buổi ban sơ
Để tình mình thoáng chốc hóa thành thơ
Dù vần điệu vụng về trong cõi tạm .
ÔI
Hỡi anh, sao thể ngăn lòng không đợi
Khi em mãi chờ tiếng nhạc ở cung thương
Đã trót cho nhau mộng vũ khúc nghê thường
Nghĩa đã trao lẽ nào mong anh trả??
Tưởng có thể bên nhau quên tất cả
Dẫu biết mai này đôi ngã phân ly
Anh có đi...em xin... chớ nói gì
Hoàng hôn mãi nhàn nhạt màu như thế!
Đừng giúp em, hứng đôi dòng thương lệ
Chút xót xa đủ nát rũ tâm hồn
Tình lỡ làng anh hỡi, hãy vùi chôn
Van anh đấy...xin anh...thôi đừng trả!
Những ân tình, lời hoa hay tiếng lá
Đã nhỡ xa...xin giữ lại riêng mình
Một lúc nào anh mỏi bước phiêu linh
Xin hãy nhớ...mảnh tình ngày xưa ấy
Con nước đỏ lớn ròng bao mùa vậy
Như tình em nức nở mãi không thôi
Phố vắng người...em mỏi bước đơn côi
Tìm trong gió..hương áo ai ngày ấy
Trống canh tàn thảng thốt khêu tình dậy
Sương nguyệt hờn e ấp dưới tàn cây
Còn mình em...nâng chén cạn tình say
Câu thơ vụng...giãi bày niềm thương giấu!!
Khi em mãi chờ tiếng nhạc ở cung thương
Đã trót cho nhau mộng vũ khúc nghê thường
Nghĩa đã trao lẽ nào mong anh trả??
Tưởng có thể bên nhau quên tất cả
Dẫu biết mai này đôi ngã phân ly
Anh có đi...em xin... chớ nói gì
Hoàng hôn mãi nhàn nhạt màu như thế!
Đừng giúp em, hứng đôi dòng thương lệ
Chút xót xa đủ nát rũ tâm hồn
Tình lỡ làng anh hỡi, hãy vùi chôn
Van anh đấy...xin anh...thôi đừng trả!
Những ân tình, lời hoa hay tiếng lá
Đã nhỡ xa...xin giữ lại riêng mình
Một lúc nào anh mỏi bước phiêu linh
Xin hãy nhớ...mảnh tình ngày xưa ấy
Con nước đỏ lớn ròng bao mùa vậy
Như tình em nức nở mãi không thôi
Phố vắng người...em mỏi bước đơn côi
Tìm trong gió..hương áo ai ngày ấy
Trống canh tàn thảng thốt khêu tình dậy
Sương nguyệt hờn e ấp dưới tàn cây
Còn mình em...nâng chén cạn tình say
Câu thơ vụng...giãi bày niềm thương giấu!!
=HK=
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét