2009/05/17

em nhớ đông...


Thế là cái đông se lạnh đã qua và mùa xuân đã đến...Xuân đến khắp nơi rộn rã sao lòng em vẫn mãi còn luyến nhớ mùa đông. Có lẽ vì đông ấy là mùa cuối em ở bên anh, có lẽ là đông ấy là đông nhiều kỷ niệm, nước mắt và nỗi đau. Em ở trong xuân, đi giữa mùa xuân, ở giữa gia đình mà lạ làm sao lòng em không ấm, tại hơi đông vẫn còn hay lòng em đã buốt ?? Không rõ ràng, kém hình dung...Năm mới bước sang, mọi người rộn ràng học tập và làm việc, em vẫn ở đây, bên lề mọi người và bên lề anh, nhìn mọi điều hối hả, nhìn anh vội vã...Mọi thứ vẫn chuyển động, duy mình em đứng yên. Trong em, vẫn rõ ràng mọi việc như ngỡ mới hôm qua, như còn trong thoáng chốc, thế mà cũng đã gần 2 tháng ta xa nhau rồi, những 60 ngày, những 1440 giờ thế mà lòng em vẫn đau đáu nhớ anh, vết thương vẫn không liền lành mà mãi mở chiếc miệng toang hoác nhìn em trêu chọc, em vẫn còn mãi khóc, em vẫn còn mãi đau và còn mãi khập khiễng... Em thấy mình thật buồn cười....Thêm xuân nay em đã là 21 rồi, cứ nghe tuổi ngỡ là đã người lớn lắm nhưng em vẫn nhận thấy rằng, em vẫn trẻ con, vẫn nông nỗi, vẫn có những phút bốc đồng và em vẫn yếu đuối chẳng làm tốt điều gì dù là cho chính bản thân em...Em có thật là kẻ nhiều tính toán, em có phải chỉ biết bản thân mình...Em, em là ai..???Em vẫn chưa thể bình tâm, tự dặn lòng hãy yên, đừng khuấy sóng...Lòng van anh hãy yên, đừng đến động, bỏ mặc em trong hốc tối riêng mình..Em đã không đấu tranh, em chẳng tìm câu trả lời, em buông gươm tự hàng, không cần đánh...Liệu trong cuộc chiến tình trường có một dũng tướng tình yêu???Em nhét nỗi đau mình trong tận đáy nỗi đau, nước mắt chỉ lặng rơi mau trong đêm dài tĩnh mịch, em im lặng đến em phải bất ngờ, em vẫn ngụy trang mình tỉnh bơ bơ, trơ ra cùng mọi thứ, cười cùng mọi người mà thấy mình giả dối làm sao... Em tìm quên buồn riêng trong những nỗi lo chung, em gác chuyện lòng mình mà đi đau đầu giùm người khác...Em thấy em thật buồn cười...Xuân đã qua rồi và tuần học cũng qua, cơn mưa đầu mùa rớt mau và bất chợt, nhìn mưa này em nhớ buổi mưa nao - đoạn đường nào xa hai đứa lạnh cơn mưa, cái áo mỏng manh không che thân đủ ấm, cứ ngỡ mưa sẽ dài vô tận, đường sẽ dài vô tận, anh sẽ mãi bên em... Đám cưới chốn xa, đường hai đứa chẳng quen, cố sát bên nhau, cùng nhau nương tựa...Rồi mưa cũng qua, rồi nhà cũng đến, rồi anh cũng xa...Cái lạnh mưa, lạnh đông dù rét buốt sâu da cũng không khiến em bật kêu la và khóc, cái lạnh cô độc mới xâu xé hồn em..Em nhớ lần anh hỏi đùa em, sao thân em lúc nào cũng lạnh...Anh biết không, người em lạnh nên em mới mãi vòi tìm hơi ấm bên anh...Cái siết tay ngày nào nay cũng đã qua anh, lời yêu thầm thì ngày xưa gió mưa đã làm trôi đi mất, chỉ còn em bên nỗi lạnh thân em, chỉ còn em cùng kỷ niệm thân quen, đối diện từng ngày mà ước ao mờ xóa...Giờ mọi thứ đã xa xôi, anh vẫn gần em thôi nhưng lòng xa cách...Em sẽ dần tập quên đi vì em không đủ sức tài thay đổi...Nhưng biết đến bao giờ vết thương lòng sẽ thôi nhói, biết đến bao giờ em trở lại là em...Đóa hoa xưa giờ cũng đã buồn ủ rũ bởi chú bướm ngày nao đã vỗ cánh đi rồi, thời gian vẫn lặng trôi, nhụy hoa đã cạn, hoa đã úa tàn, bướm có vấn vương cũng chỉ vì bướm thương hại..Có phải anh cũng đang như chú bướm thương hại đóa hoa kia??? Giờ đã hết rồi, em nhắc lại được chi, bữa tiệc sẽ tàn đi và tử biệt sinh ly làm xa cách, ta không chết được vì nợ hồng trần còn quyến luyến đôi chân, đời ta không phần dành cho nhau nay xa nhau vì nghịch cảnh, biết trách phiền ai thôi tự mắng mỏ mình...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét