Thế là em lại đón một mùa xuân mới, ngồi lẳng lặng trong phòng nghe Vân Khánh thiết tha bài "đón xuân này, nhớ xuân xưa".. Bất chợt, em lại rơi nước mắt, em đang nhớ về xuân xưa chăng??? Xuân ngày xưa trong em thật ngắn, thật hiền..nó cũng giống như xuân nay em trải qua nhưng thật khác, vì xuân ấy em biết em có anh dù chúng ta thật xa xôi...Tiếng pháo giao thừa vang lên tí tách bên đầu dây điện thoại và lời nói yêu thương của anh...hòa quyện, thấm đẫm, tất cả đều thật ngọt ngào và in dấu trong em... Xuân nàu em cũng đón xuân, dù muốn hay không xuân vẫn đến...Em tiễn năm cũ qua đi trong những giọt nước mắt nghẹn ngào, trong cái lạnh cắt da khi mình em lang thang trên phố...Em khóc tiễn một năm cũ hay em khóc để gội rửa lòng mình hay em biết rằng em nên khóc để em dần quên anh, dần biết rằng em chỉ còn mỗi một mình, rằng em nên đón một mùa xuân mới, vui tươi, dù là gượng gạo...Cố quên đi những gì đã trôi qua, cố quên đi và nhét sâu vào túi sâu kí ưc, chôn đi thành dĩ vãng để khi nhớ đến em không khóc không buồn cho kỷ niệm đã qua... Phải quen đi và chấp nhận rằng anh đã phủi đi 15 tháng dài hạnh phúc, chấp nhận rằng lòng anh còn người khác hơn em.... Em quên, em chấp nhận, em rời xa...Em cố quên, cố quen...Để làm gì?? Để anh hạnh phúc và thanh thản ra đi....
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét