Nước mắt chẳng còn để rơi để xoa lắng nỗi đau
Chị vẫn cồn cào xót xa vết thương lòng sưng tấy
Có ai hiểu thương đau là thế đấy..
Là như vậy mới ra cuộc đời cạm bẫy thác ghềnh
Tim thơ đau nay gặp chị xót đau hơn
Nước mắt tủi hờn bao lần khô rồi ướt..!
Cuộc đời nghiệt cay cào cấu thêm bao vết xước
Để giờ đây nước mắt cũng chẳng thể lăn
…Trơ mất rồi…
Tàn tro cả mà thôi
Hư vô một kiếp người
Lệ chẳng đủ đắng môi
….
Trong
bóng đêm tàn
Ai đốt thuốc vàng tay
Ai lặng lẽ
Đếm canh dài
Qua vòng bay khói trắng?
Ai ngân nga
Cung nhạc trầm sâu lắng?
Ai nát tan lòng
Cố nắn nót nét bút nghiêng?
….
Nỗi đau đâm xiên con chữ
Niềm riêng lòng yên giữ
Để nỗi ưu tư hóa chữ nghiệp trong đời
Nước mắt đã chẳng thể rơi
Tim rã rời buốt nhói
Lặn mò mãi tìm trong bóng tối
Về đâu…
Ánh sáng ma trơi…???
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét