2010/09/01

nguời đàn bà đi nhặt....

Những giọt nước từ hốc mắt rơi ra
Lặng lẽ chảy trên đôi gờ khắc khổ
Thấm vào chăn, khẽ giấu theo từng hơi thở
Nặng nhọc, mệt nhoài...
Níu và níu..
Giằng xé, xô và đẩy...
Run rẩy...

Chị nhặt đúng rồi những mảnh vỡ mong manh
Để dỗ được giấc ngon lành qua rượu cay thuốc đắng
Những mảnh vỡ linh tinh, rời rạc, chẳng tròn hình
Chỉ tạo nên bức tranh méo mó
nhăn nhúm
Mang tên đời chị
...
Chị như đứa trẻ tham cố tranh về phần mình tất cả
Vì ngỡ...
Đó là mảnh vỡ mình tìm
Và đau...
Vì trót làm đau một người nào đó khác
Có cả những người yêu chị...
Có cả những kẻ chị yêu...
Có kẻ đã bước qua, có người chưa từng gặp...
Nay...
Chẳng ai tranh cùng chị hơi thở
Sao vẫn hoài nức nở, đớn đau
Nay...
Em trao chị những yêu thương em có, không hề hờn ghét
Dù có vụn vỡ, dẫu có đau lòng...
Bởi...
Chẳng thể nào là mảnh đời chị thiếu
Bởi...
Không thể là những yêu thương chị mong
Vì...
Những điềm đau trong lòng vẫn sống
Vì...
Vỡ vụn rồi ghép mãi có vẹn không?
Chị vẫn yếu lòng
Vẫn luôn hoài vụn vỡ
Vẫn khao khát kiếm tìm, trông mong ....

Như người đàn bà...
cố nhặt tìm
mặt trời..
Hoài vỡ vụn, chơi vơi...
Rã rời, bỏng rát...

http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Nguoi-an-Ba-i-Nhat-Mat-Troi-Thien-Kim.IW67U0ZI.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét