2010/09/01

vu vơ....

Em lại viết những vần thơ không mang tên
Khi chiều nay mưa lại nhạt nhoà trên phố
Khi soi trong tim vẫn còn nguyên vết lở
Khi bóng tối đêm về, em cười với chính em
Em nhớ anh nhiều thêm mỗi khi cô đơn như vậy
Không nhớ những phút đau lòng, chỉ lưu những khắc ấm êm
Em chỉ nhớ về những giây êm đềm, những quan tâm ta trao nhau rất thật
Dù vẫn xa xôi ngàn khoảng cách nhưng giờ mắt anh nhìn có còn bóng hình em?
Anh có nhớ em, nhớ những phút êm đềm trong đơn vắng?
Em cứ thế để thấy mình không xa cách
Để thấy mình không còn cảm giác cô đơn
Nụ cười gượng cũng là cười mà anh nhỉ!
Trân giữ trong lòng hương tình thật ta trao...


Dù thế nào...vẫn nhớ....


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét