Em giấu tình yêu trong lớp phấn dày
Để anh không nhận ra em vì anh đỏ mặt
Em giấu tình yêu sâu trong đôi mắt
Gạt lừa anh qua đôi kính cận thật to
Em giấu tình yêu trong cái liếc thập thò
Sau câu ậm ừ, sau cái đầu luôn cúi
Em giấu tình yêu trong dáng đi lầm lũi
Lướt qua anh như kẻ lạ vô tình
Em giấu tình yêu vì chẳng dám nói yêu
Tự biến mình thành con sò ngu ngốc
Chỉ tủi hờn mỗi khi lòng bật khóc
Cũng là khi anh chẳng ở bên
Em giấu nỗi buồn trong đêm vắng buồn tênh
Chẳng trách người vì anh nào đâu biết
Trước mọi điều em vẫn luôn mạnh miệng
Sao với tình yêu cứ mãi cúi đầu
Ngốc gì đâu!!
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét