Anh trách em cứ mãi bé con
Chỉ nhìn đời qua ánh mắt dài như ếch trong đáy giếng
Em chưa nói nên chắc anh không biết
Em gặp lắm hạng người, cũng chẳng ít hơn anh
Anh đã gặp những người là thầy giáo, quân nhân
Là những người nổi danh: nhà thơ hay ca sĩ
Anh gặp nhiều người tiêu tiền không suy nghĩ
Tiền bạc đủ đầy, họ đấy, những doanh nhân
Anh gặp nhiều người tiêu sái, hùng anh
Vỗ ngực xưng tên là ông này bác nọ
Làm những việc vô cùng sừng sỏ
Nên với anh, em bé nhỏ, chẳng là gì..
Nhưng nói nhiều, chắc em lại khinh khi
Những người anh nói ra, em gặp qua không ít
Vẫn là những người thanh lịch, có kẻ tóc xanh, có kẻ bạc đầu
Có người học thức cao, có người suy nghĩ kém
Có người bị đồng tiền đam mê đuổi giết
Đêm nằm vẫn ú ớ trong mê
Có người lại no đủ ê chề
Vung tiền không ngượng!
Thì sao?
Thì khi gặp em, họ cũng giống nhau
Cũng nhắm mắt, xòe tay ôm và chu mỏ
Họ nói cùng em bao điều thì thào thỉ thỏ
Chỉ để làm sao chóng lột sạch em ra
Em gặp được những kẻ đại gia
Người nồng nước hoa hiệu
Gặp cả những người túng thiếu
Chỉ dư dả những mùi hôi
Thế đó.
Đừng tự hào mình danh giá
Khi còn lắm sân si
Tiền nhiều mà không đức
Đừng vỗ ngực cao mà bảo mình thanh lịch
Khi vẫn còn những tham muốn của kẻ phàm phu..
Em thề,
Em không trách anh đâu!
Vì sâu trong nơi nào đó, anh cũng như họ
Chỉ mơ ước đơn sơ em mong mình mãi luôn bé nhỏ
Để không thắc mắc những chiếc bụng to trên người mình
Chứa bao điều là lợi ích quốc gia
Đã bị họ lấy ra đem vào bụng!!
Nguyễn Trần Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét