2012/12/20

Nỗi đắn đo


Em càng buồn, em càng chẳng nói ra
Bởi lời lẽ bỗng trở nên vô nghĩa
Nước mắt cứ rơi trong trái tim mạnh mẽ
Em vẫn yếu khờ như thuở bắt đầu yêu

Em chẳng nói cùng anh, em nhớ anh nhiều
Cũng chẳng nói, em đang đau nhiều lắm
Em chỉ vu vơ "hôm nay trời nhiều nắng"
"Sắp đông rồi", "buổi tối lại lạnh run"

Em chẳng nói cùng anh, thật lạ lùng
Có lẽ bởi em không khéo tài khoe chuyện
Em chỉ thích bên anh khi đêm xuống
Chạm vào anh khi nỗi nhớ cuộn lòng

Em muốn yêu bằng chính xác thân mình
Khi đã trót xa, tình yêu thành vô nghĩa
Có lý gì đâu khi anh vui hay không khỏe
Em chẳng phải người chia sẻ cùng anh

Giờ đây, mọi thứ thật mong manh
Em cố níu quả cầu pha lê vỡ
Liệu có chăng khi niềm tin đổ vỡ
Ta vẫn còn "yêu thế chẳng cần tin"


_ Nguyễn Trần Đông Dung _

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét