Sao lại khóc, phải thế không anh?
Khi em lại yêu anh nhiều như thế
Ước gì giá như quên, có thể
Em sẽ vui, sẽ khóc thật nhiều
Có giả vờ không, hỡi tiếng nói yêu?
Khi anh lại dối em nhiều như thế
Em có nên lắng lo không, khi y thể
Anh càng yêu càng dối em nhiều
Em ước gì mình ngu ngốc thêm hơn
Hoặc giả như con đàn bà nông nổi
Chắc em sẽ vui vì không hay lừa dối
Từ một người, em đã hết mực tin
Phải chi em đừng tự trách chính mình
Em sẽ đánh anh, mắng anh và quên mất
Nhưng em lại giấu riêng mình nút thắt
Để lần mò, em làm hại chính em
Chẳng còn niềm tin, sao dám nói yêu?
Em không thể, thực lòng em không thể
Dẫu đã biết yêu anh nhiều như thế
Nhưng lòng cạn rồi hai chữ niềm tin...
_Đông Dung_
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét