2012/12/20

Xin nỗi nhớ khô cùng năm tháng...

Nỗi nhớ ơi, xin khô cùng năm tháng
Để xót xa không lầy lụa máu hằn
Nỗi nhớ ơi, hãy khô cùng năm tháng
Để ngọt ngào không ứa nước mắt lăn

Em tự ví lòng mình như vườn rộng
Quá nhiều cây trái với chim muông
Và đôi lúc em ví mình như sóng
Dào dạt yêu thương đến bể nguồn

Vì vườn rộng nên thiếu người chăm sóc
Cây tự trưởng thành và chim tự sinh sôi
Và yêu thương cũng tự thân phát triển
Trổ nhánh, vươn cây và tự đâm chồi

Và có lúc vì lòng là sóng
Nên lúc dịu dàng, có lúc cuồng điên
Lúc êm ái vỗ về cát mịn
Lúc đớn đau gào thét, ưu phiền

Nên nỗi nhớ xin khô đi nhé
Để vườn hoang vẫn rộn chim ca
Để sóng vẫn ngàn năm dịu ngọt
Hát đời nghe khúc hát chan hòa

Nỗi nhớ ơi, mày khô đi nhé
Để dẫu lòng có trở nên hoang
Để nỗi nhớ không về qua cửa
Để không lạnh hồn lúc đông sang...

Nên nỗi nhớ, xin khô cùng năm tháng..


_ Nguyễn Trần Đông Dung _ 20.12.12

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét