CHẾNH CHOÁNG
Em chếnh choáng giữa hư và thực
Thơ với đời đôi bến lênh đênh
Nhấp vào giọt đắng buồn tênh
Thả trôi hư ảnh chênh vênh kiếp người
...
Em lặng lẽ ru đời mình trong mộng
Dòng thơ ngoan ve vuốt giấc xuân thì
Chợt giật mình thời gian lướt vội đi
Em ngật ngưỡng ở nửa chừng con dốc
...
Ba mươi ai đã già đâu
Chỉ không trẻ nữa, còn lâu mới già
Cuối cùng, ta vẫn là ta
Cuối cùng ta vẫn còn ta với đời
25/01/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét