CHUYỆN TÌNH CÂY - GIÓ
Anh thấy không, bên kia là nỗi nhớ
Mây của Trời đang đuổi Gió bay đi
Cây vấn vương, níu Gió nói điều gì
Mà trăn trở nương hoài theo cánh Gió
Em ngồi đây cũng vạn điều chưa tỏ
Anh của Em, điều ấy có thật không?
Ở gần bên nhưng sao thấy mênh mông
Em ngốc nghếch nên lời yêu chẳng hiểu
Anh của Em, điều ấy có thật không?
Ở gần bên nhưng sao thấy mênh mông
Em ngốc nghếch nên lời yêu chẳng hiểu
Ở cạnh anh, em, không hề nũng nịu
Chẳng dịu dàng, yêu bếp núc, sân vườn
Em của Anh cũng chẳng nói nhớ thương
Dù vắng Anh, lòng em tràn bão tố
Chẳng dịu dàng, yêu bếp núc, sân vườn
Em của Anh cũng chẳng nói nhớ thương
Dù vắng Anh, lòng em tràn bão tố
Em của anh cứ như là Gió
Cợt đùa Cây, trêu Mây trắng của Trời
Em của Anh sóng mắt biết lả lơi
Mà lời yêu toàn để anh thổ lộ
Cợt đùa Cây, trêu Mây trắng của Trời
Em của Anh sóng mắt biết lả lơi
Mà lời yêu toàn để anh thổ lộ
Ở bên Em, anh, chàng trai khổ sở
Có khi nào anh sẽ mệt mỏi không?
Anh có còn với theo Gió mênh mông
Hay quẩn quanh cùng Mây, Trời lãng đãng
Có khi nào anh sẽ mệt mỏi không?
Anh có còn với theo Gió mênh mông
Hay quẩn quanh cùng Mây, Trời lãng đãng
Nỗi nhớ bên kia ơi, hãy về cùng năm tháng
Để Gió vẫn hoài vờn trên nhánh Cây xanh
Để dù Mây có đuổi bao nhiêu lần
Thì Cây, Gió vẫn song hành như thế....
Để Gió vẫn hoài vờn trên nhánh Cây xanh
Để dù Mây có đuổi bao nhiêu lần
Thì Cây, Gió vẫn song hành như thế....
Đông Dung
26/02/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét