DUYÊN MUỘN
Em vẫn một mình giữa những buổi ban trưa
Trên phố vắng nghe lòng thôi bớt vội
Giữa những quẩn quanh vẫn hàng ngày đón đợi
Em vẫn một mình mê mải với thời gian
Trên phố vắng nghe lòng thôi bớt vội
Giữa những quẩn quanh vẫn hàng ngày đón đợi
Em vẫn một mình mê mải với thời gian
Đã qua rồi những hờn dỗi mênh mang
Cũng đã rất lâu mối tình đầu dang dở
Lời ai hứa giờ không tròn duyên nợ
Cũng đã rất lâu mối tình đầu dang dở
Lời ai hứa giờ không tròn duyên nợ
Chuyện chúng mình... đâu phải lỗi riêng ai
Phía trước anh là sự nghiệp, tương lai
Phía không anh, với em, là ngày dài hoang hoải
Có những người đến sau, em mỉm cười ái ngại
“Chúng mình chẳng hợp nhau”
Phía không anh, với em, là ngày dài hoang hoải
Có những người đến sau, em mỉm cười ái ngại
“Chúng mình chẳng hợp nhau”
Đến tuổi này rồi mọi thứ xếp lại sau
Em chỉ chạnh đau khi ai cợt đùa “thuyền chưa bến đỗ”
Họ trêu vui nhưng em chợt giật mình lo sợ
Bè bạn quanh mình... đều có chỗ đón đưa
Em chỉ chạnh đau khi ai cợt đùa “thuyền chưa bến đỗ”
Họ trêu vui nhưng em chợt giật mình lo sợ
Bè bạn quanh mình... đều có chỗ đón đưa
Mẹ cũng mắng yêu “ai chịu rước mày chưa
Cái thân già tao mong được ngày thanh thản”
Phía hiên nhà sau, nắng hanh theo năm tháng
Có nụ cười
Mang nét thanh xuân..trôi...
Cái thân già tao mong được ngày thanh thản”
Phía hiên nhà sau, nắng hanh theo năm tháng
Có nụ cười
Mang nét thanh xuân..trôi...
Đông Dung
24/02/2018
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét