Bởi anh chẳng nói lời yêu
Nên em không trách những chiều cô đơn
Bởi anh chẳng hứa gì hơn
Chữ duyên chữ nợ...Giận hờn sao đây??
Hôm nao ta vẫn vui vầy
Nhưng hôm nay đã..sầu vây cõi lòng
Thôi rồi hết những trông mong
Thôi rồi tê tái mây hồng trời xanh
Tìm đâu hương ấm duyên mành
Tìm đâu chỉ thắm kết vành nhớ thương
Em chỉ ao ước mộng thường
Thế sao gãy nhịp lỡ đường...do đâu??
Cớ chi nỗi nhớ bạc đầu
Cớ chi ân nghĩa qua cầu gió bay
Trách mình chứ dám trách ai
Trót khờ xin nhận lệ dài riêng lau
Nhớ anh nhớ cả tiếng chào
Nhớ anh nhớ lắm đêm nào ái ân
Tên anh khẽ gọi bao lần
Tim em ai đánh ai dần...mãi đau
Vì em là kẻ đến sau
Nên câu duyên nợ không vào tay em??
Vì anh chung thủy? Yếu mềm??
Nên ngày mang nhớ, nên đêm trở sầu
Vì anh chẳng hứa bạc đầu
Nên em riêng giữ lòng đau một mình
Vì ta không vẹn chữ tình
Nên thôi anh nhé...linh tinh thêm buồn
Em sẽ riêng giấu lệ tuôn
Anh về quên nhé...Tình cuồng mộng hoang
Từ nay hoang vắng cung đàn
Từ nay thôi nhé lầu vàng tình son
Vì anh chẳng nói chi hơn
Vì em hoang tưởng nguồn cơn chẳng tường
Vì em trót nặng nhớ thương
Vì em số kiếp thuộc phường đa đoan
Chẳng mong ước chuyện vẹn toàn
Chỉ mong duyên hẩm, tình con...cũng thừa
Nên thôi, nay sẽ xin chừa
Nên em ngậm đắng...anh đưa đò hồng
Dở dang hẹn ước vợ chồng
Dở câu nhân ngãi..dở duyên đá vàng
Dở dang câu hát dở dang
Ai rung lạc điệu hay đàn chùng dây??
Chuyện hài, ai đúng, ai sai
Ai mà cản được gió lay mây vờn
Thôi đành ngậm đắng còn hơn
Thôi anh vui nhé ...em hờn mặc em...
Nên em không trách những chiều cô đơn
Bởi anh chẳng hứa gì hơn
Chữ duyên chữ nợ...Giận hờn sao đây??
Hôm nao ta vẫn vui vầy
Nhưng hôm nay đã..sầu vây cõi lòng
Thôi rồi hết những trông mong
Thôi rồi tê tái mây hồng trời xanh
Tìm đâu hương ấm duyên mành
Tìm đâu chỉ thắm kết vành nhớ thương
Em chỉ ao ước mộng thường
Thế sao gãy nhịp lỡ đường...do đâu??
Cớ chi nỗi nhớ bạc đầu
Cớ chi ân nghĩa qua cầu gió bay
Trách mình chứ dám trách ai
Trót khờ xin nhận lệ dài riêng lau
Nhớ anh nhớ cả tiếng chào
Nhớ anh nhớ lắm đêm nào ái ân
Tên anh khẽ gọi bao lần
Tim em ai đánh ai dần...mãi đau
Vì em là kẻ đến sau
Nên câu duyên nợ không vào tay em??
Vì anh chung thủy? Yếu mềm??
Nên ngày mang nhớ, nên đêm trở sầu
Vì anh chẳng hứa bạc đầu
Nên em riêng giữ lòng đau một mình
Vì ta không vẹn chữ tình
Nên thôi anh nhé...linh tinh thêm buồn
Em sẽ riêng giấu lệ tuôn
Anh về quên nhé...Tình cuồng mộng hoang
Từ nay hoang vắng cung đàn
Từ nay thôi nhé lầu vàng tình son
Vì anh chẳng nói chi hơn
Vì em hoang tưởng nguồn cơn chẳng tường
Vì em trót nặng nhớ thương
Vì em số kiếp thuộc phường đa đoan
Chẳng mong ước chuyện vẹn toàn
Chỉ mong duyên hẩm, tình con...cũng thừa
Nên thôi, nay sẽ xin chừa
Nên em ngậm đắng...anh đưa đò hồng
Dở dang hẹn ước vợ chồng
Dở câu nhân ngãi..dở duyên đá vàng
Dở dang câu hát dở dang
Ai rung lạc điệu hay đàn chùng dây??
Chuyện hài, ai đúng, ai sai
Ai mà cản được gió lay mây vờn
Thôi đành ngậm đắng còn hơn
Thôi anh vui nhé ...em hờn mặc em...
Nguyễn Trần Đông Dung
Đọc bài thơ mà thấy nhiều cảm xúc. Từ "vì" lặp lại rất nhiều. Một cuộc đối thoại nội tâm gay gắt đây. Một kết thúc tự nhận mình thua. "em hờn mặc em".
Trả lờiXóaHay đấy!