Có lẽ sẽ có lúc em buồn khi anh chẳng ở bên
Nhưng em sẽ an ủi lòng vui bởi một người không vì em phải khổ
Đừng hỏi em sao ta không là bến đỗ
Đoàn tàu nào đi cũng có lắm trạm dừng...
Có lẽ sẽ có lúc em chạnh lòng khi nụ cười ấy chẳng còn dành cho em
Nhưng em sẽ bình yên vì anh đã biết làm vui người khác
Em chỉ như cánh chim bên anh khi chồn chân phiêu bạt
Vui thú qua rồi nó lại vút trời mây
Có lẽ sẽ có lúc em buồn khi anh chẳng ở đây
Nhưng em biết đó là vì em đẩy anh về bên người khác
Tình cảm trong em như nắng chiều dần nhạt
Le lói chút mây nhờ rồi chớm phủ đêm đen
Em một mình và em đã dần quen
Anh hãy rời xa em và tìm niềm hạnh phúc
Có lẽ em sẽ buồn khi vắng anh nhưng hãy tin, chỉ là một chút
Mai bình minh lên là em đã quên rồi
..Về đi, rũ bỏ hỡi người ơi...
_Nguyễn Trần Đông Dung_
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét