Có một người lỗi hẹn mùa thu
Nên nỗi nhớ giận hờn không về nữa
Bỏ một người im lìm bên song cửa
Dõi trời xanh chờ đợi bóng chim trời
Bởi một người vẫn nhặt lá thu rơi
Đem sắc phượng ép vào trang ký ức
Bởi niềm thương trót trao kia là thực
Nên vụng về có quên được ngay đâu
Cũng vì em mãi hi vọng sẽ gặp nhau
Bóng người trai thân quen nơi cuối bãi
Nên bao mùa xuân qua rồi đông lại
Khắc sâu thêm vết chim cuối đuôi mày
Bởi mỏi mòn chờ đợi, ngóng trông ai
Nên tim ngủ quên mãi trong tiềm thức
Nhìn nét chữ yêu loang nhòe vết mực
Có một người lỗi hẹn với mùa thu!!
_Nguyễn Trần Đông Dung_
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét