Nắng lên rồi sao chẳng thấy anh sang
Để nỗi nhớ cứ muôn trùng khắc khoải
Người ra đi, câu hứa còn để lại
Em ngu ngơ cất thương nhớ lòng mình..
Nắng lên rồi, ai hong lại niềm tin
Một thời quên đã đánh rơi đâu đó
Ai lặng đếm chân thầm qua lối nhỏ
Để vô tình giẫm vỡ cánh hoa ban
Nắng lên rồi sao chẳng thấy anh sang
Lời hứa cũ đã phai theo màu lá?
Bước chân xưa vẫn vô tình nghiệt ngã
Con nắng nào đây giúp hong ấm tim mình?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét