2011/07/01

Nắng mưa..!

Sài gòn nhớ anh nên trở lạ
Nắng đương to chợt mưa đến vội vàng
Em bỡ ngỡ nên mặc cho mưa ướt
Vẫn một mình đi dưới nắng lang thang

Mưa nhớ nắng nên ùa về cắc cớ
Em nhớ anh chẳng biết phải làm gì
Nên dù mưa to hay nắng hầm đổ lửa
Đường nhớ thương về em vẫn bước đi

Mưa thì mưa và nắng thì cứ nắng
Lòng em giận nhưng thương vẫn hoài thương
Bởi con gái Sài Gòn vẫn luôn đỏng đảnh
Ghét và thương...đi chung...cũng bình thường

Cái nắng Sài Gòn nồng oi đến lạ
Cơn mưa Sài Gòn nặng giọt nhớ người xa
Cái nắng Sài Gòn là lòng em giận dỗi
Cái mưa Sài Gòn là giọt hờn...
Anh có nhớ người ta??
 
_Nguyễn Trần Đông Dung_

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét