2011/07/01

Quê em!!

Chắc anh quên rồi cái nắng ở quê em
Trò rượt đuổi cùng nhau một chiều trên sông vắng
Chắc anh cũng đã quên vị gừng cay muối mặn
Khi nghe câu hò đậm sông nước miền tây...

Chắc anh đã quên rồi những đôi má hây hây
Những bàn tay lấm lem bùn đất
Có lẽ anh cũng quên những tấm lòng chân chất
Anh đã thầm thương khi đến một lần...

Và bây chừ đã quên hết đúng không anh?
Giữa lòng Sài Thành đua chen nơi phố thị
Từ ngày anh xa em ép lòng suy nghĩ
"Chẳng cho thêm ai được phép đến quê mình"

Em đã có người cho em vẹn yêu tin
Cho những hờn ghen, chăm lo và giận dỗi
Chỉ một điều em vẫn không thay đổi
Cho anh ta về thăm chốn quê nhà

Dẫu biết rằng bến phà cũ em qua
Nay đã được thay bằng cầu cao đường phẳng
Em vẫn gắng vòng quanh để được thả hồn tĩnh lặng
Trên chiếc phà chiều nghe sóng vỗ lăn tăn

Và em cũng vẫn hay nhớ đến anh
Bởi đó là phần ký ức em không xóa được
Chỉ thế thôi, chẳng trông mong hay ước
Chẳng nghĩ thêm lần nào
Anh đến với quê em..!!

_Nguyễn Trần Đông Dung_

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét