Cho em vay một nụ hôn ngược nắng
Để đem về ủ ấm những băn khoăn
Cho em vay một bóng hình ngược nắng
Để nhỡ xa... không dày lắm ngại ngần
Con đường nhỏ lắm người chen nên tội
Ai kiên nhẫn về đến bến đỗ tình yêu
Hay chỉ là chút mảnh tình vội vã
Rớt lại trong nhau một buổi nắng chiều
Em đã đi, đi qua từng con phố
Em đã dừng, dừng những bến cô liêu
Em đã nhặt, nhặt ân tình vụn vỡ
Em đã quên, quên để nhớ thật nhiều
Ừ đáng chi, chỉ nụ hôn ngược nắng
Em chỉ nhớ về dư ẩm đôi môi
Hương yêu nhớ, của một thời dĩ vãng
Nắng nhạt rồi... tình cũng trót xa xôi....
Cho vay nhé, một tình yêu ngược nắng
Để đêm về... em dỗ giấc đơn côi...!!
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét