Em tin rằng anh sẽ có người yêu
Với mái tóc dài như anh từng ao ước
Sẽ ngoan, dịu dàng những khi anh muốn
Sẽ chẳng cứng đầu, ương bướng giống em đâu
Em tin rằng rồi em sẽ lại đau...
Vì bản chất con người em... thích thế
Em từng nói, yêu chi em, quá tệ
Quá khứ mây đen, quá khứ chẳng ngọt ngào
Em tin rằng em chẳng khúc ca dao
Làn điệu dạt dào như thương như nhớ
Em nghĩ em là khúc cầm dang dở
Khi trầm hùng khi vượt mức bi thương
Dẫu thế em cố yêu một cách bình thường
Vẫn ngông, cứng đầu và ương bướng
Vẫn sẽ dịu dàng những khi em muốn
Dù có những điều chẳng ai chịu nổi em...
bởi vốn dĩ, là cua nên như thế!!
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét