Bạn tôi bảo "thơ ám vào đời
Người thi sĩ tình duyên luôn mỏng
Nên nàng nhé, đừng thơ buồn thơ khóc
Thơ thất tình, thơ đẫm vị chia ly..."
Tôi lật túi thơ tôi, đúng thật, vị ai bi
Vị khói thuốc cay, vị men say quyện lắng
Có phải vì tôi viết thơ nên duyên tôi lận đận
Có phải tôi không nên khóc cho người, mà nên tha thiết chính tôi...
Kẻ không biết gì thật hạnh phúc ai ơi,
Tôi biết mình yêu nên thành ra tôi khổ
Tôi biết viết thơ nên đời tôi trắc trở
Tôi hi vọng người nhiều, nên thất vọng về tôi??
Người thi sĩ buồn, người thi sĩ mộng mơ
Người thi sĩ mang thơ vào đời thực
Nên cuộc sống chợt hóa thành ảo mộng
Nặng gánh đời người, năng gánh đời tôi
Hụt hẫng nhiều, bấu đâu đây hỡi tôi
Khi nhận ra, thực thi, mình ảo quá
Đêm lặng buồn, khói thuốc cay, đói lả
Tôi đốt đời tôi bằng chính nỗi buồn tôi...
Đông Dung
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét