2013/04/04

Muộn màng

Còn gì nữa để nhớ hoài anh nhỉ
Nắng đã tàn, sóng cũng mãi ngoài khơi
Em vẫn thế một mình bên biển vắng
Nghe dã tràng mộng mị giấc xa xôi

Em tự hỏi bao nhiêu nàng tiên cá
Hóa thân mình thành bọt biển chơi vơi
Để vội vã lao mình lên cát nóng
Và tận cùng vẫn chỉ mãi lẻ loi

Cổ tích đâu luôn đẹp, phải không anh?
Bởi tiên cá cũng hóa thành bọt biển
Bởi lọ lem có rất nhiều trong truyện
Hoàng tử anh, lại chỉ có một người...

Em chẳng ví mình là lọ lem đâu
Vụng về lắm, sao làm nên cổ tích
Yêu thương ư, chắc chỉ còn trong kịch
Và Shakespeare đã chết tự bao giờ

Nên chỉ em ngồi viết những vần thơ
Mà thời nay hay đem ra cười cợt
Em cũng thế, thích cười mình yếu ớt
Cười mình vụng về, cười quá đỗi yêu anh

Bởi tình yêu đâu cứ mãi sẵn dành
Cho những người mơ giấc mơ cổ tích
Nên còn đâu những chàng trai thanh lịch
Hay lọ lem tóc dài để nhớ để yêu

Em thích một mình trong góc cô liêu
Tự cười mình bằng thơ
Mơ về anh trong đó..
Nhặt từng điều rất nhỏ
Như tiếng dã tràng ru...

Anh nhỉ!!

Kobe Tran - Đông Dung

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét