Tôi quăng mình vào tận đáy nhuốc nhơ
Trong bể khổ vô bờ
Nhận ra mình vẫn sống
Tôi nằm im lắng nghe đời chuyển động
Nhìn người lướt qua tôi..
Mới hôm qua còn ve vuốt cười vui
Nay mặt nhẵn, mày trơ
Không quen biết
Mới hôm qua còn bao lời tha thiết
Nay ôm ai trong tay
Mắt da diết cho mình
Tận bể sầu, tôi chỉ biết lặng thinh
Ôm khối khổ si tình
Khóc mình phận bạc
Nỗi đau tâm, nỗi đau thể xác
Riêng mình mang,
Mình tự trách mình
….
Này người cười, này người vui
Này lời chót lưỡi đầu môi
Này người xa tôi
Người bên người khác
…
Này lời chua, lời chát
Người trao tôi
Này nước mắt, khổ đau
Mình tôi gánh
Này đêm dài tĩnh lặng
Riêng tôi với bóng đen
Rồi thời gian sẽ quen
Sẽ mờ phai tất cả
Rồi nhìn nhau xa lạ
Rồi chẳng khóc vì yêu
Rồi sẽ trưởng thành nhiều
Rồi sẽ quên tất cả..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét