2010/03/18

Món quà em trao anh…

Anh là cơn gió tưới mát tâm hồn em ngày nào, giờ lại là lưỡi dao cứa nát tâm hồn em. Anh đã lau nước mắt cho em, cho em có thể tin yêu vào tình yêu, cho em nghĩ rằng tình yêu không phải là thứ xa xỉ mà em không thể có nhưng rồi anh như gió bay đi, để rồi giờ đây còn riêng em ở lại lặng nhìn lòng mình nát tan, môi mình mặn đắng, nước mắt vẫn thánh thót rơi nhiều hơn cả ngày trước, ai lau giúp em đây anh... Có một lần em hỏi anh “tình mình là gió, rồi sẽ bay đi?" Và anh trả lời rằng "Không! không phải là cơn gió..." nhưng giờ gió bay mất rồi chỉ còn nỗi nhớ niềm đau là còn lại mà thôi.


Anh ơi! em không biết hạnh phúc đó như thế nào? Nhưng anh nói anh thật hạnh phúc khi ở gần em, ở bên em anh thấy lúc nào cũng thật vui vẻ, bình an,... Lúc ấy, em đã yêu anh nên em nghe tất cả những gì anh nói, tin tất cả những gì anh nói!

Chúng mình đã có bên nhau những ngày thật hạnh phúc! Biết bao nhiêu kỷ niệm những ngày mưa, ngày nắng, những lần anh gọi điện báo cáo công việc của anh, những lần anh nhắn tin chỉ để nói "anh yêu em"... càng ngày em càng yêu anh nhiều. Nhưng rồi em biết anh sẽ phải lại quay về bên người con gái ấy, em đã bảo cùng anh “em không muốn tranh giành, tất cả là ở anh”. Em đã từng có ý định rời xa anh để anh bên người ấy nhưng khi kỷ niệm ngày càng nhiều, tình yêu càng lớn, ràng buộc hai đứa nhiều hơn và khi anh nói với em "Anh sẽ làm tất cả để chúng ta được bên nhau". Anh còn bảo rằng "anh và cô ấy không hợp nhau, hễ cứ gặp nhau là cãi nhau... Anh và cô ấy đã nói chuyện và hai người đã đồng ý là buông tha nhau. Anh xa cô ấy không phải vì em mà vì tình yêu dành cho cô ấy đã hết, dù chúng mình không thành duyên nợ, anh cũng chẳng quay về". Em đã yêu và tin như thế nào, tin em có anh, ta có nhau..

Anh nói anh yêu em, và chúng ta sẽ có những đứa con thật xinh xắn, da của nó sẽ giống bố và sẽ cao giống mẹ. Em sẽ sinh cho anh một đoàn con để đủ làm nên đội bóng, em cũng đã nghĩ đến một gia đình đầy ắp tiếng cười với những đứa con xinh xắn. Nhưng khi em về nhà ăn tết, anh chẳng nhắn cho em dù chỉ một tin. Em biết em đã mất anh, không giống như anh nói trước tết, anh đã im lặng như thế khi quay trở lại, gặp em anh không nói gì chỉ nhìn em thôi, lúc đó em giận anh lắm vì anh đã chẳng vì em, đã rời xa em, em khóc, em trách anh nhiều, nhưng anh vẫn im lặng. Khi biết anh phải rời xa em và lập gia đình cùng một người con gái khác, có thể là người xưa, có thể không là người xưa, chỉ biết rằng không phải là em.. em thấy mọi thứ sụp đổ dưới chân. Em tìm hỏi anh, anh nói "anh không dám đối diện hay gặp em để nói anh không thể làm gì hơn nữa, nhưng dù có chuyện gì anh vẫn yêu em, tình yêu đó là tất cả".

Em cùng anh đã ngồi bên nhau một thời gian dài trong nước mắt của em và của anh, em nói: "Em ước em được mặc một chiếc váy trắng, xòe rộng ra" nhưng anh không hiểu vì làm gì để kịp hiểu nữa, phải không anh... chỉ đi với em lần cuối và em đã khóc như một đứa trẻ, anh im lặng lắng nghe nước mắt em rơi, không một chút dỗ dành, chỉ nhìn em, với ánh mắt ngày xưa em yêu thương nhưng bây giờ oán trách, ánh nhìn vừa chan chứa yêu thương, vừa bất lực, vừa yếu đuối, vừa mãnh liệt, ánh nhìn đã từng làm em rung cảm thương yêu và bây giờ cho em xa xót.

Anh vẫn im lặng và rời xa khỏi đời em như chưa một lần bước vào. Em càng hoang mang hơn khi anh bảo em "Đừng bi quan, anh sẽ về tìm em. Với em, mọi thứ có lẽ đã kết thúc nhưng với anh không như vậy". Anh nói thế nhưng anh đã và đang ở bên người phụ nữ của mình- không phải là em! Giờ em nhìn ai ngồi bên anh, vòng tay ai ôm anh mà không thể diễn tả được nỗi đau trong lòng mình! Anh vẫn nói yêu em, tình yêu của anh dành cho em là mãi mãi... Anh nói anh sẽ về tìm em như lời nói lần đầu mình đi bên nhau. Anh nói "Anh và cô ấy sẽ kết thúc sớm!". Em cũng bảo "Em sẽ chờ ngày anh!" nhưng anh không muốn điều đó, anh không thể để em phải khổ sở như vậy nữa! Anh bảo rằng khi anh tìm về, nếu em hạnh phúc anh sẽ lại bước chân đi nhưng nếu em không hạnh phúc anh sẽ gắng mang hạnh phúc đến cho em. Em tự hỏi vì sao anh phải đợi đến ngày xa xôi ấy khi hôm nay, lúc này em yêu anh, ta yêu nhau và tại sao phải gieo nước mắt, nỗi đau lúc này, ngày sau liệu có thể lau cạn?? Em buồn và khóc nhiều khi nghĩ về ngày mai, của anh và của em nữa, những đứa trẻ, mang họ Nguyễn Trần…

Khi đám cưới của anh diễn ra... Em không biết mình có nên đến đám cưới anh không? Liệu sau đó anh có đến tìm em như anh đã nói không và liệu khi ở bên em đó, anh có thấy tội lỗi, vấn vương với một người khác không... còn em đau lòng như cắt khi nghĩ đến cô ấy, em và anh... Liệu em có phải là người thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình anh không? Em không muốn như thế đâu anh ạ! Vì em muốn anh hạnh phúc và em sẽ không giữ những gì thuộc về em... Lần cuối chúng mình ở bên nhau đó... anh hãy coi đấy như là món quà em dành tặng cho anh!

Anh à! hạnh phúc luôn mong manh lắm phải không anh? Cô ấy có quyền hưởng hạnh phúc thực sự anh ạ! Hãy tạo cho mình hạnh phúc và có quyền được hưởng hạnh phúc nghe anh! Anh hãy quên tình yêu của em và trả lại em một thời như ngày em chưa đến với anh nhé!

Em sẽ không khóc nữa, em sẽ đối mặt với sự thật để sống dễ dàng hơn!

Chúc anh hạnh phúc! Và người con gái ấy nữa!

Còn em, em sẽ đi con đường của em và tìm hạnh phúc cho mình!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét