Lâu lắm rồi em lại viết những dòng tâm tình kể lể, nhớ về anh và thương cảm cho phận mình, nhớ những ngày đầu ta bên nhau, anh luôn bảo em là một nửa của anh, em là tương lai của anh, thế mà giờ hiện tại em cũng đã không có anh.
Nhớ khi anh bóc những hạt dẻ cho em vì “móng tay gì mà ngắn cũn”, em để móng tay ngắn vì em chờ anh bóc hạt dẻ cho em, anh biết không?
Nhớ món rau câu trái dừa em luôn đòi ăn của Hỷ Lâm Môn, chạy cả con đường dài, chỉ để một quả dừa hai đứa cùng nhấm nháp, lâu rồi, em nhận thấy lâu lắm rồi, em quên cả hương vị rau câu, em lo ngại, liệu tình yêu em cho anh có bị thời gian làm cho nhạt thếch??
Nhớ anh thiết tha vắng em một sáng thấy trời không nắng, nhớ anh ước ao sao có thể khiến miệng cô bé hay cười luôn cười, nhớ những tin nhắn anh hẹn cùng ucf…
Nhớ món cháo hành tím anh nấu em ăn khi vào cuối năm em đổ bệnh, nhớ ánh nhìn anh ấm áp, nhớ dáng người em thiết tha yêu.
Nhớ vết son anh tô, má hồng anh đánh, nhớ vòng tay anh ôm, nhớ cái hôn làn tóc… Đâu cả rồi anh?
Em nhớ, nhớ nhiều vô cùng, những kỉ niệm vẫn ngày đêm xâu xé em trong miền nhớ, em tránh về những con đường xưa 2 đứa đi, em chẳng còn nhâm nhi hạt dẻ đêm đông hay rau câu trái dừa trưa gắt nắng, càng ít điểm phấn tô môi vì thiếu vòng tay anh rồi. Miệng cô bé hay cười đã thôi không còn cười nữa, những chiếc đầm búp bê đã thôi không mặc nữa và anh đã đi bên một người khác, không còn cần em nữa.. Em đã ở bên lề cuộc sống anh rồi, em chỉ biết lặng nhìn anh thôi, lặng nhìn dáng người em đã và đang thiết tha nhung nhớ, lặng tìm một ánh mắt em khao khát đợi mong, lặng chờ trông một tin nhắn, một cuộc điện ucf cùng nhau….Em lặng nhìn theo vòng tay một người khác ôm anh, lặng lẽ đưa tay quệt dòng nước mắt để lên tiếng trách trời Sài gòn sao lắm bụi làm mắt em cay, trách anh gieo tình làm lòng em say, trách thuyền tình em sao chông gai, trách lời hứa gió cuốn mây bay…
Em lặng lẽ tìm về trong xa xót nỗi đau để thấy trong góc tim kia hình ảnh anh hiện hữu, em lặng lẽ gom nhặt trong miền nhớ muôn ký ức về anh, em bảo anh hãy gửi tình yêu dành cho em vào sọt rác để anh hạnh phúc bên người, còn tình yêu em trao anh, em chẳng tìm được sọt to để trao gửi nên đành mang theo chất nặng đáy tim, anh àh, em có rất nhiều nỗi niềm, đêm từng đêm mình em thê thiết, anh bước chân đi biền biệt có biết rằng có một người tha thiết thương đau. Em từng trách anh sao nỡ bước vào đời em, khiến em yêu em tin em trao để anh ra đi vội vã, bỏ rơi tình em lại…Vì em đã yêu anh rồi nên anh từ bỏ em chăng? Vì anh đã có được em rồi nên chẳng thiết tha mong nữa?
Anh nói rằng em đừng nên để tâm lo lắng hay quan tâm anh vì anh đã có được người khác quan tâm lo lắng rồi, em nên biết tự lo cho thân mình, vâng, em biết mà, em cũng đã cố gắng làm như thế và càng đang cố gắng như thế, cố gắng dụ dỗ bản thân, làm mọi cách để thấy bản thân mình tốt hơn, anh biết chăng?
Anh bảo cùng em sẽ có ngày anh trở lại tìm em, anh nói rằng những việc hiện tại anh làm là vì ngày ấy, cái nhìn em nông nỗi, người ta có câu :
Đàn ông nông nỗi biển khơi
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu.
Có phải vì thế mà em không hiểu được cái việc làm, cách làm sâu xa của anh hay anh nói để cầm chân, để em đừng phiền anh trong hiện tại và chờ mong anh trong tương lai, em không biết em có nên nghi ngờ nghĩ ngợi…Mông lung, xa xôi, liệu ngày anh trở về anh có còn là anh mà em yêu? Liệu khi ấy em vẫn còn đang tha thiết yêu và trông mong anh như bây giờ?
Anh àh, em gắng đợi ngày anh về thực hiện lời hứa cùng em, thực hiện những lời anh nói và trả cho em những gì anh nợ. Đừng hẹn em kiếp sau, kiếp này thôi đã đủ rồi, bên em kiếp này thôi anh ạh, biết kiếp sau ta sẽ thế nào mà hò hẹn xa xôi….
Nhớ khi anh bóc những hạt dẻ cho em vì “móng tay gì mà ngắn cũn”, em để móng tay ngắn vì em chờ anh bóc hạt dẻ cho em, anh biết không?
Nhớ món rau câu trái dừa em luôn đòi ăn của Hỷ Lâm Môn, chạy cả con đường dài, chỉ để một quả dừa hai đứa cùng nhấm nháp, lâu rồi, em nhận thấy lâu lắm rồi, em quên cả hương vị rau câu, em lo ngại, liệu tình yêu em cho anh có bị thời gian làm cho nhạt thếch??
Nhớ anh thiết tha vắng em một sáng thấy trời không nắng, nhớ anh ước ao sao có thể khiến miệng cô bé hay cười luôn cười, nhớ những tin nhắn anh hẹn cùng ucf…
Nhớ món cháo hành tím anh nấu em ăn khi vào cuối năm em đổ bệnh, nhớ ánh nhìn anh ấm áp, nhớ dáng người em thiết tha yêu.
Nhớ vết son anh tô, má hồng anh đánh, nhớ vòng tay anh ôm, nhớ cái hôn làn tóc… Đâu cả rồi anh?
Em nhớ, nhớ nhiều vô cùng, những kỉ niệm vẫn ngày đêm xâu xé em trong miền nhớ, em tránh về những con đường xưa 2 đứa đi, em chẳng còn nhâm nhi hạt dẻ đêm đông hay rau câu trái dừa trưa gắt nắng, càng ít điểm phấn tô môi vì thiếu vòng tay anh rồi. Miệng cô bé hay cười đã thôi không còn cười nữa, những chiếc đầm búp bê đã thôi không mặc nữa và anh đã đi bên một người khác, không còn cần em nữa.. Em đã ở bên lề cuộc sống anh rồi, em chỉ biết lặng nhìn anh thôi, lặng nhìn dáng người em đã và đang thiết tha nhung nhớ, lặng tìm một ánh mắt em khao khát đợi mong, lặng chờ trông một tin nhắn, một cuộc điện ucf cùng nhau….Em lặng nhìn theo vòng tay một người khác ôm anh, lặng lẽ đưa tay quệt dòng nước mắt để lên tiếng trách trời Sài gòn sao lắm bụi làm mắt em cay, trách anh gieo tình làm lòng em say, trách thuyền tình em sao chông gai, trách lời hứa gió cuốn mây bay…
Em lặng lẽ tìm về trong xa xót nỗi đau để thấy trong góc tim kia hình ảnh anh hiện hữu, em lặng lẽ gom nhặt trong miền nhớ muôn ký ức về anh, em bảo anh hãy gửi tình yêu dành cho em vào sọt rác để anh hạnh phúc bên người, còn tình yêu em trao anh, em chẳng tìm được sọt to để trao gửi nên đành mang theo chất nặng đáy tim, anh àh, em có rất nhiều nỗi niềm, đêm từng đêm mình em thê thiết, anh bước chân đi biền biệt có biết rằng có một người tha thiết thương đau. Em từng trách anh sao nỡ bước vào đời em, khiến em yêu em tin em trao để anh ra đi vội vã, bỏ rơi tình em lại…Vì em đã yêu anh rồi nên anh từ bỏ em chăng? Vì anh đã có được em rồi nên chẳng thiết tha mong nữa?
Anh nói rằng em đừng nên để tâm lo lắng hay quan tâm anh vì anh đã có được người khác quan tâm lo lắng rồi, em nên biết tự lo cho thân mình, vâng, em biết mà, em cũng đã cố gắng làm như thế và càng đang cố gắng như thế, cố gắng dụ dỗ bản thân, làm mọi cách để thấy bản thân mình tốt hơn, anh biết chăng?
Anh bảo cùng em sẽ có ngày anh trở lại tìm em, anh nói rằng những việc hiện tại anh làm là vì ngày ấy, cái nhìn em nông nỗi, người ta có câu :
Đàn ông nông nỗi biển khơi
Đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu.
Có phải vì thế mà em không hiểu được cái việc làm, cách làm sâu xa của anh hay anh nói để cầm chân, để em đừng phiền anh trong hiện tại và chờ mong anh trong tương lai, em không biết em có nên nghi ngờ nghĩ ngợi…Mông lung, xa xôi, liệu ngày anh trở về anh có còn là anh mà em yêu? Liệu khi ấy em vẫn còn đang tha thiết yêu và trông mong anh như bây giờ?
Anh àh, em gắng đợi ngày anh về thực hiện lời hứa cùng em, thực hiện những lời anh nói và trả cho em những gì anh nợ. Đừng hẹn em kiếp sau, kiếp này thôi đã đủ rồi, bên em kiếp này thôi anh ạh, biết kiếp sau ta sẽ thế nào mà hò hẹn xa xôi….
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét