2011/04/07

Em đi

Em ra đi bỏ lại những giấc mơ
Đôi mắt đỏ đã vì em mà khóc
Em sẽ đi để tâm hồn cô độc
Khắc khổ hơn vì những vết hằn

Khóe mắt này lệ đắng đã thôi lăn
Khói thuốc bạc vẫn cùng em bầu bạn
Ly rượu cay giờ chỉ còn hương nhạt
Em ra đi...anh đừng nhớ làm gì..??

Em ra đi vì chẳng nhớ yêu chi
Niềm thương ấy giờ chỉ như bọt biển
Nước mắt anh chẳng thể nào lay chuyển
Mạnh mẽ lên anh, giữ em làm gì...

Em ra đi vì cần phải ra đi
Sự chung bước chỉ làm em mệt mỏi
Em sợ lắm ánh nhìn ai trông đợi
Quen lắm rồi, nỗi cô độc bấy lâu

Đừng cho em sự nồng ấm lo âu
Đừng lắng lo đêm dài bờ vai em trống vắng
Có hề chi, bên em còn khói đắng
Thế đủ rồi...buông tay em đi anh...


_Nguyễn Trần Đông Dung_

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét