Hà Nội bây chừ đỡ lạnh chưa anh
Trời Sài Gòn đang còn oi bức lắm
Chẳng còn ai để em đây dựa dẫm
Nên trong lòng gió thốc trái tim khô
Chút tình vu vơ, chút nghĩa mơ hồ
Em không dám nhận mình là em gái
Bởi chẳng biết mai làm sao đổi lại
Em gái mất rồi sao có thể được yêu??
Ánh nhìn ai em nhặt một cuối chiều
Về ru mộng một khoảng trời yêu nhớ
Chẳng dám nói bởi sợ duyên không nợ
Sợ mộng đến nhanh mộng sẽ chóng tàn
Nên mặc lòng thổi ngọn gió du mang
Em ủ lại dâng buồn lên khóe mắt
Để nũng nịu anh giúp em dập tắt
Mắt em bệnh rồi..đau đến tận trong tim
Trời Sài Gòn đang còn oi bức lắm
Chẳng còn ai để em đây dựa dẫm
Nên trong lòng gió thốc trái tim khô
Chút tình vu vơ, chút nghĩa mơ hồ
Em không dám nhận mình là em gái
Bởi chẳng biết mai làm sao đổi lại
Em gái mất rồi sao có thể được yêu??
Ánh nhìn ai em nhặt một cuối chiều
Về ru mộng một khoảng trời yêu nhớ
Chẳng dám nói bởi sợ duyên không nợ
Sợ mộng đến nhanh mộng sẽ chóng tàn
Nên mặc lòng thổi ngọn gió du mang
Em ủ lại dâng buồn lên khóe mắt
Để nũng nịu anh giúp em dập tắt
Mắt em bệnh rồi..đau đến tận trong tim
_Nguyễn Trần Đông Dung _
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét